Tháng 8/1991, Mujahideen đã kiểm soát được trung tâm Quận Alishan ở Tỉnh Laghman. Cứ địa của tôi đặt trên một thung lũng xa xôi gần Daulatshah. Tôi đem theo 29 chiến binh Mujahideen xuôi nam qua một thung lũng màu mỡ có tên Alishan để đến một ngôi làng trùng tên với tên của thung lũng này. Cuộc hành trình khoảng hơn 45 cây số đường trường.
Chúng tôi rất mệt mõi khi đến đấy và các chiến binh Mujahideen tại vùng này có 50 tay súng, bảo chúng tôi nghỉ ngơi để họ lo lắng cho chuyện an ninh.
Sáng tinh mơ, ngay khi chúng tôi thức giấc để cầu kinh sớm, thì đã nghe nhiều tiếng súng nổ. Các cận vệ nhận thức được rằng chúng tôi đã bị bao vây.
Chúng tôi quyết định tẩu thoát vào trong núi. Đồi Badrow xa khoảng 3 cây số về hướng đông bắc của làng và những ngọn đồi này dẫn đến triền núi. Khi chúng tôi cố gắng thoát khỏi làng thì đã đụng phải hỏa lực bắn đến từ mọi hướng. Chỉ trong vòng 5 phút, chúng tôi đã hy sinh 14 chiến binh Mujahideen và bị thương tại trận thêm 50 chiến binh khác nữa. Chỉ huy vùng này là ông Mawlawi Niaz, cũng nằm trong số những chiến binh chết trận. Chúng tôi bắn trả từng hồi và đã tổn thương rất nặng, sau đó chúng tôi lại rút lui về bên trong làng để điều khiển thế phòng ngự một cách tuyệt vọng.
Lực lượng của tôi đã mất đi 15 chiến binh nhưng các khẩu đạn cối vẫn giữ nguyên vị trí mà chúng tôi đã đặt vào đêm trước. Ngoài đạn cối, chúng tôi có mấy khẩu RPR (một loại súng phóng lựu như B41?), súng máy PK, A.K cùng với vài khẩu súng trường Bernau “2O” của Tiệp Khắc. Chúng tôi đã bám chắc vào thế phòng ngự và phát hiện bọn Sô Viết đang bao vây ngôi làng.
Đúng tám giờ sáng, một đoàn quân tăng viện của bọn DRA (Cộng Hòa Dân Chủ A-phú-hãn, thân Sô Viết) cùng với xe tăng và bộ binh tiến đến từ thủ phủ của Mehtar Lam. Chúng tôi bắt đầu nã đạn cối vào đoàn quân này, chúng luôn tranh thủ tiến về ngôi làng nhưng đã bị chúng tôi đẩy lùi. Đến một lúc thì trận chiến tàn đi để nhường lại cho các màn xáp lá cà.
Chúng tôi đã diệt gọn được một chiếc xe tăng với khẩu RPG-7. Đến khoảng giữa trưa, có một chiếc xe Jeep chở đầy nhóc các cố vấn Sô Viết lọt vào tầm và các tay xạ thủ RPG-7 đã phá hỏng chiếc xe Jeep. Chúng tôi bắt giữ vài tên DRA gần chiếc xe này, bảo chúng buông súng hàng và chúng đã làm theo.
Cuộc chiến kéo dài đến 4:00 chiều, mà khi đó chiều tà đã đến, lính DRA và Sô Viết rút lui và giao lại làng này cho chúng tôi.
Cùng với 14 chiến binh tử trận, 50 người bị thương, có rất nhiều thường dân A-phú-hãn gồm phụ nữ và trẻ em. Tôi không biết tổng số kẻ thù bị thiệt mạng là bao nhiêu?
Tôi chắc chắn rằng đã có kẻ nào đó trong làng đã thông báo với chính phủ rằng chúng tôi ở đó. Có vài người đã ra bỏ làng trước lúc bọn Sô Viết bao vây. Những người này đã trực tiếp giúp đỡ các chiến binh Mujahideen trong việc phòng ngự. Phụ nữ cung cấp thức ăn cho chúng tôi và chỉ cho chúng tôi các nơi trú ẩn và dẫn chúng tôi đi từ nhà này đến nhà kia trong lúc quân thù đang chõ mũi lùng xục chúng tôi.
Đến tối hôm đó, sau trận chiến, chúng tôi hỏi người làng mấy con la và lừa để tải xác các chiến binh tử trận về làng của họ để lo chuyện chôn cất . Những chiến binh bị thương, chúng tôi chở đến nhà của các bác sĩ tại địa phương gần đó để chữa trị. Họ đã giúp chúng tôi cách tốt nhất, mà trong đó có luôn cả những bác sĩ đang làm việc tại các nhà thương của chính phủ.
Sô viết đã bỏ lại vài xác tại làng Alishan, chúng chuyển quân qua làng Qawalkhel về hướng nam và bảo người dân làng này đến Alishan để lượm xác bằng không chúng sẽ phá hủy cả làng. Các già làng (tù trưởng) đến và hỏi chúng tôi về xác của bọn Sô Viết và chúng tôi bảo với các già làng này rằng họ có thể lấy xác sau khi chúng tôi đã rút đi.
(Đây là bài tường thuật của chỉ huy Sher Padshdr- Trích từ cuốn “The Other Side Of The Mountain”)
Lời bàn của Tàng Kiếm Độc Am:
Chỉ huy Sher Padshdr không cho biết quân số tham chiến của phía Sô Viết và đoàn quân của DRA là có bao nhiêu người tham dự, nhưng “lính” của ông và của chỉ huy vùng này cả thảy là 80 người, kể cả Sher Padshdr.
Ngay từ phút đầu, Mujahideen đã bị tổn thất nặng nề với 15 chiến binh bị chết tại trận, 50 người khác bị thương (không nói là có bao nhiêu thương binh này còn sức chiến đấu như Phan Đình Giót, như Nguyễn Viết Xuân đây cà?), chỉ còn 15 người có thể kháng cự cách tuyệt vọng, cùng với các người dân trong làng mà đẩy lùi được lực lượng phục kích của Sô Viết và đoàn quân tăng viện của DRA có cả xe tăng yểm trợ thì chắc có chút vấn đề phải đặt ra, và nếu đúng như thế, thì ông chỉ huy này đã tìm đường sống trong cái chết mới có thể kéo dài trận chiến đến 8 giờ đồng hồ.
Về vấn đề an toàn, các chiến binh Mujahideen chỉ để một hoặc hai người canh gác vào ban đêm khi họ đến các làng mạc để nghỉ ngơi. Họ cần phải đưa những người lính canh này đến những điểm trọng yếu xa ngôi làng để mau chóng báo động.
Khi Sô Viết và DRA có những thông tin tình báo đúng lúc, chúng thường bao vây làng mà các chiến binh Mujahideen đang nghỉ qua đêm với những người lính gác chỉ chừng có vài bước chân.
Lực lượng Sô Viết có lẽ là của Lữ đoàn Súng Máy 66 Biệt Lập ở Jalalabad, khoảng chừng 40 cây số cách làng. Quân DRA, có lẽ là từ Tiểu đoàn 71 Bộ Binh, đồn trú ở Mehtar Lam và cách đó khoảng 7 cây số. Khu vực này trống trãi và dễ dàng đi đến bằng đường chính. Mấy tay súng Mujahideen đã quá tự tin nên đã làm tổn hại đến kháng chiến.
Buồn thay.